Chân dung kẻ giấu thithe dưới bể nước suốt nhiều năm qua! Cả nước bàng hoàng khi nghe tuyên á
Theo cáo trạng, sáng 7/12/2023, Công an huyện Thủy Nguyên nhận được tin báo về việc phát hiện bộ xương người trong bể chứa nước thải ở vườn sau nhà ông N.V.Q. (SN 1972, trú tại xã Lại Xuân, huyện Thủy Nguyên).
Tại hiện trường, lực lượng chức năng phát hiện 1 xương hộp sọ kích thước 20cmx 13cm x 14cm, hàm trên còn 5 răng; 1 xương hàm dưới còn 5 răng và 3 răng rời; xương thái dương trái bị nứt vỡ nún; 2 xương đòn ngấm bùn màu đen; 11 xương đốt sống, 8 xương sườn; 2 xương cánh chậu; 1 khối xương cùng cụt; 1 xương cẳng tay.
Tại bản kết luận giám định hài cốt, các xương gửi giám định là xương của một người trưởng thành, giới tính là nữ, độ tuổi từ 20-25 tuổi.
Trong quá trình điều tra xác định được bộ hài cốt nói trên là của chị N.T.T. (SN 1988, trú tại xã Lại Xuân, huyện Thủy Nguyên).
Đến ngày 21/12/2023, Bùi Trọng Thành tới cơ quan Công an khai nhận mình là kẻ giết chị T.
Tại Cơ quan điều tra, Thành khai nhận, vào khoảng 13 giờ, ngày 9/12/2010, Thành gọi chị T. đến thay bình gas tại nhà. Khi chị T. đang lắp bình gas, Thành nhìn thấy cổ chị T. có đeo dây chuyền vàng nên nảy sinh ý định cướp tài sản.
Thấy vậy, Thành dùng tay phải túm dây chuyền và cổ áo bên phải của chị T. bất ngờ giật mạnh làm chị T. bị ngã về bên phải, đập mạnh thái dương phải xuống nền gạch giữa cửa bếp, làm vỡ phần xương sọ bên phải. Khi thấy chị T. rên la, Thành dùng tay phải bịt miệng và mũi chị T. cho đến chết.
Sau đó, Thành mang thi thể chị T. giấu tại bể chứa nước thải phía sau nhà, rồi cướp tài sản của chị T. là 1 dây chuyền vàng, 2 hoa tai vàng, 1 nhẫn vàng. Thành mang tài sản đi bán được hơn 3 triệu đồng để chi tiêu cá nhân và đánh bạc.
Bị cáo tại phiên xét xử.
Trên cơ sở kết quả điều tra, ngày 21/5/2024, VKSND TP. Hải Phòng đã ban hành cáo trạng truy tố Bùi Trọng Thành về tội “Giết người” quy định tại điểm e, n khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự và tội “Cướp tài sản” quy định tại khoản 1 Điều 168 Bộ luật Hình sự.
Về phần trách nhiệm dân sự, gia đình bị hại yêu cầu bồi thường 500.000.000 đồng tiền bồi thường tổn thất tinh thần; tiền trợ cấp nuôi dưỡng con chị T. hàng tháng là 2.500.000 đồng/1 người/1 tháng tới năm 18 tuổi và 170.000.000 đồng tiền mai táng phí.
Hiện, gia đình bị cáo Thành đã bồi thường cho gia đình nạn nhân 30.000.000 đồng tiền mai táng phí.
Tại phiên tòa, bị cáo thừa nhận hành vi phạm tội của mình. Sau khi xem xét hồ sơ vụ án, căn cứ vào lời khai của bị cáo và kết quả tranh tụng, HĐXX tuyên phạt Bùi Trọng Thành 17 năm tù về tội “Giết người”và 4 năm về tội “Cướp tài sản”. Do tại thời điểm phạm tội, bị cáo Thành chưa đủ 18 tuổi nên tổng hợp hình phạt là 18 năm tù.
Chồng âm thầm lắp am trong phòng ngủ thì phát hiện ra vợ mình

“Chiếc ga giường ướt mỗi đêm và bí mật sau camera ẩn”
Từ ngày được thăng chức, chồng cô – anh Hưng – thường xuyên phải đi công tác. Ban đầu là vài ngày, sau dần là cả tuần, thậm chí nửa tháng. Cô vợ trẻ tên Lan vẫn luôn tiễn chồng bằng nụ cười nhẹ và cái ôm dịu dàng nơi hiên nhà, chẳng bao giờ than phiền. Nhưng có một điều khiến Hưng dần thấy bất an…
Lần nào trở về, anh cũng thấy vợ đang lúi húi giặt ga giường, dù giường trông vẫn phẳng phiu, thơm tho. Mỗi lần hỏi, cô chỉ bảo:
“Em khó ngủ nên hay thay ga cho dễ chịu, với lại ga hơi… bẩn.”
Bẩn? Anh nhớ rõ mình đâu có nằm trên đó suốt một tuần. Vậy thì ai?
Sự nghi ngờ dần lớn lên. Đêm nọ, anh giả vờ ngủ rồi âm thầm lắp một chiếc camera nhỏ trên kệ sách, quay thẳng vào giường. Anh bảo với vợ rằng lần này anh sẽ đi công tác tận 10 ngày, nhưng thật ra, chỉ rời nhà một đêm rồi quay lại, lặng lẽ trốn trong phòng trọ gần đó để theo dõi mọi thứ qua điện thoại.
Đêm thứ hai, anh mở camera lên xem, tay run run.
22h30. Căn phòng tối om. Rồi… cánh cửa phòng ngủ mở khẽ. Lan bước vào, tay ôm một vật gì đó như gối ôm. Nhưng không, không phải gối. Là
Cô ôm chiếc áo vào lòng, leo lên giường, và bắt đầu… nói chuyện một mình trong bóng tối.
“Hôm nay em lại nhớ anh… Em xin lỗi vì ngày ấy không giữ được con… Em sai rồi, em xin lỗi, anh đừng giận em nữa…”
Nước mắt Hưng rơi không ngừng.
Cô vợ dịu dàng mà anh nghi ngờ bấy lâu, mỗi đêm vẫn lên giường một mình, ôm chiếc áo của chồng, tưởng tượng anh ở bên, như thể mong bù đắp những ngày cô độc. Chiếc ga giường bị ướt mỗi đêm — không phải vì tội lỗi vụng trộm, mà vì nước mắt của một người vợ luôn âm thầm giữ mái ấm, chờ chồng trở về.
Sáng hôm sau, Hưng không nói gì, chỉ lẳng lặng về nhà. Anh ôm chầm lấy Lan từ phía sau, thì thầm:
“Từ giờ anh sẽ không đi công tác nữa… Anh về rồi.”
Lan quay lại, đôi mắt ngấn lệ, không hiểu vì sao hôm nay anh lại ôm cô chặt đến thế…
