Hàng xóm cứ nửa đêm lại lén lút mò ra cổng sau nhà tôi
Hàng xóm cứ nửa đêm lại lén lút mò ra cổng sau nhà tôi, thế mà đêm ấy cô giúp việc nhất quyết làm một việc khiến bà ta sợ đến tái cả mặt.
Th…” Thật ra xóm tôi nhà cửa đổi chủ như cơm bữa, nhưng riêng cái nhà kế bên khiến tôi không thể nào quên nổi. Vì bà chủ nhà đó… ác miệng có tiếng.
Ở đời thường thấy “mạ cũ bắt nạt mạ mới”, vậy mà bà ấy mới chân ướt chân ráo đến đã gây sự tứ phía, kiểu cố tình “dằn mặt” trước để không ai dám ho he gì với mình nữa.
Cô Lan – người giúp việc nhà tôi – vốn hiền lành, ít nói, vậy mà cũng lọt vào tầm ngắm. Hễ thấy ai nhà tôi đi ngang qua là bà ta réo vào, xì xào đủ điều: nào là cô Lan mua bớt lạng thịt, bớt mớ rau, nào là ăn bớt tiền chợ… Gớm, nhà tôi có kêu ca gì đâu mà bà đi khóc thuê hộ vậy trời!
Cổng sau nhà tôi là chỗ anh cả mở quán cà phê nhỏ. Không hiểu sao dạo này cứ tờ mờ sáng mở cửa là y như rằng có một bãi rác to đùng nằm chình ình ngay giữa lối ra vào. Không phải vứt bừa, mà là cố tình hất tung tóe, nước mắm, đầu cá, vỏ chuối… cái gì tanh nhất, dơ nhất đều có mặt.
Sáng nào anh cả với chị dâu cũng phải hì hục quét dọn, cọ rửa từ sớm tinh mơ. Mở hàng mà đã ngập mùi thối với bực bội thì cả ngày hôm ấy coi như chỉ muốn đóng cửa cho rồi.
Cô Lan thấy vậy bèn dậy sớm canh mấy hôm liền. Kỳ lạ thay, cứ hôm nào cô thức là hôm đó… sạch bong, không một mẩu rác. Hình như kẻ kia cũng “ngửi” thấy mùi nguy hiểm.
Cuối cùng, đêm hôm trước cô quyết định chơi lớn: uống liền ba cốc cà phê đen đặc, mắt cay xè mà vẫn tỉnh, ngồi phục trong góc tối cổng sau, tay cầm đèn pin và điện thoại sẵn sàng.
Đêm ấy khoảng 2 giờ sáng, trời mưa lất phất, gió lạnh rít qua khe cổng sau. Cô giúp việc nhà tôi – cô Lan – ngồi co ro trong góc tối, tay cầm cái đèn pin nhỏ, mắt dán chặt vào khoảng sân lấm lem ánh đèn đường hắt lại. Cô đã uống tới bốn cốc cafe đen đặc, tim đập thình thịch nhưng đầu tỉnh như sáo.
Rồi bóng người lù lù xuất hiện.
Là bà Tám – cái bà hàng xóm ác mồm ác miệng nhất xóm. Bà mặc áo mưa cũ kỹ, tay xách cái bao ny-lông đen sì, bước cà nhắc cà nhắc như sợ ai nghe thấy. Đến đúng chỗ cũ, bà dừng lại, ngó nghiêng một cái rồi… hất mạnh cả bao rác xuống đất. Tiếng túi ni-lông xé toạc, mùi tanh của cá ươn, vỏ chuối thối, nước mắm thừa bắn tung tóe.
Cô Lan bật đèn pin thẳng mặt bà.
“Chào bà Tám, khuya rồi còn đi… tập thể dục hả bà?”
Bà Tám giật bắn, tay ôm ngực, mặt trắng bệch như gặp ma. Cái bao ny-lông còn lại trên tay bà rơi đánh bộp, vài cái vỏ hộp cơm cũ lăn lóc dưới đất.
“Ơ… ơ… mày… sao mày ở đây?”
Cô Lan đứng dậy, chậm rãi bước tới, giọng vẫn nhẹ nhàng như mọi ngày nhưng lần này nghe lạnh lẽo lạ thường:
“Tôi ở đây để… cảm ơn bà. Mấy bữa nay bà vất vả quá, đêm nào cũng mang rác tới cho nhà tôi, tôi không dọn kịp thì ngại lắm.”
Bà Tám lắp bắp: “Tao… tao không có… tại… tại tụi nhỏ nó…”
Cô Lan cười nhẹ, rút điện thoại ra, màn hình sáng lên đoạn video rõ mồn một: bà Tám hất rác, bà Tám ngó nghiêng, bà Tám còn khom người nhặt lại cái vỏ hộp sữa rơi ra để… chùi chùi chân cho sạch rồi mới đi nữa.
“Tôi quay từ tuần trước rồi bà ơi. Cái camera anh cả gắn ở góc quán đó, bà không thấy à? Độ phân giải cao lắm, zoom lên còn thấy rõ cái mụn ruồi dưới cằm bà nữa kìa.”
Bà Tám quỳ sụp xuống luôn, mưa lất phất rơi lên đầu, tóc bà rối bù. Giọng bà run lẩy bẩy:
“Lan… cô Lan… tôi xin lỗi… tại tôi ghen tức… nhà mình nghèo… thấy nhà cô có quán đông khách… tôi… tôi ngu… cô đừng đưa lên phường… đừng cho xóm biết… tôi đền… tôi dọn… tôi quỳ đây cũng được…”
Cô Lan nhìn bà một lúc, rồi thở dài, tắt đèn pin đi.
“Bà về đi. Mai bà qua nhà tôi, mang theo cái xô với chổi. 6 giờ sáng, bà dọn sạch sẽ chỗ này, rồi qua quán anh cả uống một ly cafe… tôi mời. Xong chuyện. Còn đoạn video này, tôi xóa ngay trước mặt bà, được chưa?”
Bà Tám ngẩng mặt lên, nước mắt nước mưa lẫn lộn, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Sáng hôm sau, đúng 6 giờ, bà Tám lầm lũi đẩy cái xô nhựa tới, mặc áo mưa cũ, tay run run cầm chổi quét từng mẩu rác. Anh cả với chị dâu đứng ngoài nhìn, định nói gì đó nhưng cô Lan khẽ lắc đầu. Bà quét xong, lau sạch từng viên gạch, rồi rụt rè bước vào quán.
Cô Lan đặt trước mặt bà ly cafe sữa đá:
“Bà uống đi cho ấm. Từ nay bà muốn đổ rác thì mang qua thùng nhà tôi cũng được, nhưng phải bỏ đúng chỗ, đừng làm bẩn đường nữa, tội mấy đứa nhỏ đi học.”
Bà Tám cầm ly cafe mà tay run, nước mắt rơi xuống bàn:
“Tôi… tôi sai rồi… cảm ơn cô… cảm ơn cô nhiều lắm…”
Từ đó về sau, cổng sau nhà tôi sạch bong. Thỉnh thoảng bà Tám còn lặng lẽ quét giúp cả đoạn đường trước nhà. Còn mỗi lần thấy cô Lan, bà cúi đầu chào trước, giọng nhỏ xíu:
“Chào cô Lan… hôm nay cô khỏe không cô…”
Cô Lan chỉ cười hiền, như ngày đầu mới về làm.
Ai ngờ, chỉ một đêm thức trắng và một đoạn video, lại đủ khiến cả xóm biết thế nào là “ác giả ác báo”… theo cách nhẹ nhàng nhất.
Mỗi tháng chồng chỉ đưa vợ 3 triệu để lo cho gia đình 4 người, sợ đưa thêm vợ sẽ gửi hết về quê

Sau khi sinh bé thứ nhất, Minh bắt vợ – Hoa – nghỉ việc ở nhà lo cho cho con. 1 năm sau tiếp tục bé thứ 2 chào đời. Anh ta luôn miệng nói:
– Phụ nữ chỉ cần chăm con, còn tiền bạc cứ để đàn ông lo.
Nhưng “lo” của Minh chỉ là… phát cho vợ 3 triệu đồng mỗi tháng để ăn uống, bỉm sữa, chợ búa. Căn ke từng đồng, anh ta luôn cảnh giác:
– Tôi đưa nhiều, cô lại gửi hết về cho cái nhà nghèo kiết xác của cô ở quê. Tôi đã phải nuôi cô ăn bám rồi chẳng lẽ bắt tôi nuôi cả bố mẹ cô nữa sao.
Sự việc đã diễn ra đều đặn 7 năm qua, Hoa cắn răng chịu đựng, chưa bao giờ than trách chồng nửa lời. Minh đi làm về thấy vợ vẫn cơm nước đầy đủ, con cái vẫn có ăn có mặc, đi học đàng hoàng thì nghĩ số tiền mình đưa cho vợ là quá ổn, có khi còn dư. Nhiều lúc Hoa nhắc tới tiền nong con ốm, Minh gạt đi hết, anh ta còn bảo:
Cô có nhìn bao nhiêu người 1 thân một mình nhặt ve chai, quét rác nuôi con mà con họ vẫn lớn phổng phao đó thấy chưa? Cô đừng có mà viện lý do rồi bòn rút tiền của tôi. Ngồi nhà chơi chăm con mà còn để con ốm à?
Hoa im bặt không nói năng gì. Minh càng đắc thắng.
Một ngày, chú ruột của Hoa mất. Cả họ hàng mong con rể về viếng, Minh không thể từ chối. Anh ta miễn cưỡng đưa vợ con về quê sau nhiều năm né tránh.
Trên đường đi, Minh vẫn càu nhàu:
– Không biết bao giờ nhà cô mới khá lên. Đúng là gánh nặng. Viếng xong là đi luôn đấy chứ tôi không thể ngồi trong cái nhà rách nát của bố mẹ cô quá 10 phút đâu.
Nhưng khi vừa rẽ vào con ngõ làng, Minh sốc nặng khi không thấy căn nhà ngói 3 gian xập xệ của bố mẹ vợ đâu nữa. Trước mặt anh ta, một căn biệt thự to nhất vùng đang được hoàn thiện, cổng sắt hoa văn cầu kỳ, bên trong rất nhiều thợ đang thi công.
Anh ta ngỡ ngàng:
– Đây… là nhà ai?
Hoa chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
– Nhà bố mẹ tôi đấy.
Minh trố mắt, cười mỉa, lúc này anh ta vẫn không tin mọi chuyện là sự thật. Nhưng lúc vào đám ma khi chứng kiến cảnh cả làng xôn xao, ai cũng chào hỏi bố mẹ vợ anh là“ông bà chủ” thì Anh ta mới thực sực chết đứng. Trong đám tang, bố vợ Minh mới lên tiếng, giọng nghiêm khắc nhưng đầy tự hào:
– Con gái tôi tuy ở nhà chăm con, nhưng nó đâu phải người vô tích sự. Suốt 7 năm qua, nó bán hàng online, làm đủ mọi thứ gom góp từng đồng. Nó còn gửi tiền đều đặn cho chúng tôi xây dựng căn biệt thự này.
Ông dừng lại, liếc Minh:
– Nó không lấy một xu nào từ anh cả. Ngay cả 3 triệu anh phát mỗi tháng, nó cũng chắt chiu cho con, chưa bao giờ kêu ca.
Cả họ hàng nhìn Minh bằng ánh mắt khinh bỉ. Minh vội vã rời đi ngay, đúng là anh ta không thể nào ngồi lại quá 10 phút. Trên đường lái xe về Minh vẫn không hiểu tại sao ở nhà mà vợ anh có thể kiếm ra tiền để xây cái căn biệt thự to và đẹp như thế được. Anh ta mua được cái ô tô trả góp là đã cố gắng lắm rồi.
